Bứt phá trên đường lớn
Cập nhật lúc10:07, Thứ Hai, 02/01/2017 (GMT+7)

Ngày hôm nay đã là năm mới, năm 2017! Thời gian trôi nhanh quá, tưởng những gì các năm trước trải qua như vừa mới đây thôi! Mắt lịch sử dõi nhìn và tương lai giục giã: Bước đường trường cách mạng hãy xông pha! Vui sẽ đến ngày mỗi ngày tha thiết, sẽ bừng lên khóe mắt môi cười.   

 

Xin giã biệt năm 2016, năm “mở đường lớn” cho một chu kỳ phát triển mới của đất Cảng, đất nước, với bao thành công đầy ấn tượng!

Trên công trường thi công cầu Bạch Đằng.													                    	                           Ảnh: duy thính

Trên công trường thi công cầu Bạch Đằng.

Ảnh: Duy Thính

Tạm biệt nhé, những ngày hè nắng như đổ lửa, sắt thép như nung, bêtông hầm  hập nóng. Cầu Niệm vừa thông xe, những người thợ đã nghĩ đến cầu Hoàng Văn Thụ, cầu Nguyễn Trãi vắt qua sông Cấm để dòng sông nay mai chảy giữa lòng thành phố, đô thị bên này tiếp đô thị bên kia. Dẫu anh biết sẽ lại có những ngày hè vắt đến kiệt mồ hôi dưới nắng trời thiêu đốt, những đêm thức trắng lao nhịp cầu trong ào ào mưa gió, bởi anh nghĩ công trình phải chóng xong cho cuộc sống yên lành lại thêm những niềm vui.  

 

Ơi mùa thu! Trải qua bao mùa thu tan loãng giữa thời gian thoảng trôi trong lịch sử, ta có mùa thu năm 1945, có điểm tựa cho mỗi việc làm cho mỗi chiến công, cho hôm nay và cho mai sau nên mùa thu nào chúng ta cũng hướng về những ngày thu ấy. Những quyết định táo bạo, hào hùng, quyết liệt ngày đó dạy chúng ta trên hành trình cách mạng phải biết chớp thời cơ vượt qua thử thách, phải biết nuôi trong mình hoài bão lớn lao. Nên ta đã làm được rất nhiều điều đáng kể, chỉ kể về một hôm từ Đình Vũ bên này đuối tầm mắt nhìn sang Cát Hải, chợt nhớ hồi chỉ thấy sương dăng mờ cửa biển mà hôm nay cuộc sống mới bừng bừng, cầu Tân Vũ sau mỗi ngày lại thêm vươn dài in mặt sóng, tiếng búa máy vang rền rộn rã suốt ngày đêm. 

 

Tạm biệt nhé, mùa đông! Chia tay với mùa đông hôm qua để hẹn gặp những mùa đông sắp tới. Mùa đông bao giờ cũng là mùa nước rút, những tháng cuối năm khi nào cũng tràn đầy khí thế, những gì còn dở dang đều gắng sức vượt cho được. Qua Lạch Huyện trong cái rét mùa đông mà trong lòng ấm áp, nơi ngàn năm lặng lẽ, sóng cô đơn, gió cô đơn, lau lách cũng đìu hiu, mà tất cả giờ đây được con người lay tỉnh trong tiếng máy miệt mài, tiếng sóng reo tam táp vỗ bờ kè, tiếng gió lướt tưng bừng trên cầu cảng. Và nữa kìa, những khu công nghiệp Đình Vũ, Nomura, Tràng Duệ, dãy nhà máy bên Bạch Đằng lịch sử; kìa những khu đô thị mới, những vùng nông thôn mới... Ôi sao nhớ tuổi thơ những mùa đông quá khứ nơi cánh đồng ngổn ngang gốc rạ, tiếng lục lạc bày trâu vọng ký ức những chiều nghi ngút khói; ta lớn lên bao năm cùng đất nước, thấy Trường Sơn hùng tráng, Cửu Long giang cuộn sóng, Hoàng Sa Trường Sa rùng rùng bão táp.

 

Giờ đã sang năm mới, đã là năm 2017, năm rất nhiều hứa hẹn. Hải Phòng như con tàu mạnh mẽ sức lực trăm ngàn tấn đè sóng gió giữa trùng khơi thẳng tiến, cùng đất nước bứt tốc trên đường trường cách mạng, trên suốt chặng đường vui.  Cuộc sống không bao giờ hết vất vả gian nan, không bao giờ vơi những điều ngang trái, muôn đời nay là vậy. Nhưng ta tin vào những tháng năm qua - những mùa hè sôi nổi, những ngày thu dạn dày từng trải, những tháng mùa đông bộn bề gấp gáp, cũng như tin mọi mùa xuân đều khởi nguồn sức mới, vững tin vào những việc đã làm và càng tin vào công việc mai sau. Niềm tin lớn ước mơ càng phải lớn. Mơ một ngày không chỉ cầu Hoàng Văn Thụ, cầu Nguyễn Trãi vắt ngang sông Cấm, cầu Tân Vũ vượt qua cửa biển mà rất nhiều chiếc cầu nơi những dòng sông khao khát nối đôi bờ. Mơ những con đường rộng mở như cánh tay vươn tỏa về các ngả. Mơ những nhà máy, những khu đô thị, những miền quê ra đời tại những nơi chờ đợi. Mơ một Hải Phòng thật to đẹp đàng hoàng cũng đất nước như Bác hằng mong mỏi. Mà ta vẫn mơ nhiều hơn nữa, sẽ sớm biến giấc mơ thành hành động, hóa thân thành những công trình. Mắt lịch sử dõi nhìn và thời gian giục giã: Bước đường trường cách mạnh hãy xông pha!  

   

Ngày xuân nào ta cũng mừng tuổi xuân của Đảng. Lịch sử diệu kỳ thay, từ mùa xuân năm 1930 mà thay đổi non sông, thay đổi đời người, tầm nhìn mở rộng. Ta càng hiểu vì sao ngày đầu năm này xuất hành đi về phía tương lai anh thợ lại nhìn trời để thấy trời bát ngát; cô gái quê trước buổi thăm đồng lại ngắm mình trước gương để cho đời thêm đẹp; em nhỏ tung tăng vai thắm đỏ khăn quàng; anh lính hải quân hiên ngang giữa trời biển rộng; cả người già cũng trẻ lại với mùa xuân. Tất cả hân hoan đón chào năm mới, chào niềm vui mới!

.