Bâng khuâng giao mùa…
Cập nhật lúc11:11, Thứ Sáu, 17/03/2017 (GMT+7)

Gió vẫn khẽ khàng thả bộ dọc theo những dãy phố. Lá cây vẫn xanh non tơ. Bầu trời khi trong xanh, khi thâm trầm màu hoài cổ. Không gian khi ồn ào, khi sâu lắng như rơi vào một vùng ký ức. Ấy chính là lúc cảm xúc bâng khuâng ùa về. Giao mùa…

 

Tháng Giêng qua, tháng Hai về, trên những tàng cây gạo trắng bạc, mầm non nhú lên nõn nà, tinh khôi. Mây bảng lảng trôi trên bầu trời thanh bình. Lòng người trong khoảnh khắc này cũng bình an hơn, trong trẻo hơn. Tựa như được thanh lọc sau những hối hả mùa Xuân vừa qua chốc lát.

 

(ảnh minh họa)
(ảnh minh họa)

 

Thoắt thôi, vừa mới đây hoa đào còn thắm sắc trên cành. Lộc non vẫn đua chen cùng mai vàng, hải đường, mơ, mận… Và mưa nữa. Những màn mưa như mịn như nhung, nhẹ như tơ dệt bức tranh cuối Xuân mờ ảo, huyền hoặc như họa sĩ nào vừa pha màu trên bức sơn dầu đang trong quá trình hoàn thiện. Bức tranh ấy vắt qua hai mùa, vắt qua khoảnh khắc xốn xang, nao nao của những khắc giây giao nhau giữa Xuân đang qua và Hè sắp tới. Trên nền bức tranh đó phố có khoảnh nắng, khoảnh mưa. Gốc cây cuối đường tán lá xanh mơ, có bóng thiếu nữ chờ ai nơi khung cửa.

 

Rồi nữa, họa sĩ đang chấm những điểm màu lên mái nhà ngói cổ. Mảng tường rêu xanh. Góc phố bình yên như khoảng lặng thanh bình. Càng lắng thêm những phút giây xao xuyến. Tia nắng trên nền trời ẩn hiện. Lúc lấp lánh đùa vui, lúc lẫn vào mây. Lúc giỡn chạy trên những tán cây. Lúc biến mất chưa từng hiện diện. Nắng như cô bé nhà bên ngày còn thơ bé, khúc khích nói cười, lon ton chân sáo trên đường làng. Rồi có lúc, nắng lại như thiếu nữ đương tuổi nhớ nhung, ấp e mái tóc huyền, mơ màng ngóng người đâu đó…

 

Giao mùa… Dịu dàng trong tiếng của thời gian đang qua là tiếng mùa Xuân đang hát ngân nga đón những bước chân cuối trên hành trình luân chuyển. Xa xa, tiếng gió từ biển gọi mùa mới đang về. Trong hơi ẩm đậm mùi muối ấy, có cánh buồm căng ngực gió hân hoan. Cưỡi trên sóng bạc đầu những gương mặt căng tràn sức sống của tuổi trẻ Việt Nam, của những ngư dân vững vàng nơi đầu gió. Từ đất liền kết nối tới muôn nơi, thắt chặt hơn tình đoàn kết dân tộc của khắp miền Tổ quốc. Nơi địa đầu sóng gió. Nơi biển đảo xa xôi, nơi Xuân đang qua, hè sắp về rồi. Nơi góc phố thâm trầm màu hoài cổ. Lại chợt bâng khuâng…

 

 

Phan Thùy Mai

 

.