Tình thơ phố biển
Cập nhật lúc18:54, Thứ Hai, 13/03/2017 (GMT+7)

Đọc tập thơ “Quê mình sóng” của Đào Đức Kưu, người đọc hầu như không có khái niệm đây là tập thơ của một người đàn ông không còn trẻ. Bởi cái tình của người đàn ông đất Cảng thật trẻ trung, dào dạt. Nên mới có câu  nói, nhà thơ trẻ cho những mái đầu bạc có lẽ từ duyên cớ đó.

 

Sau tập thơ “Sóng, quê mình” xuất bản 2015, tập thơ “Quê mình, sóng” của Đào Đức Kưu xuất bản năm 2016 gồm hầu hết tác phẩm mới nhất của ông. Quê hương hiện lên trong thơ ông có đủ những miền sóng, miền đảo, miền gió của Hải Phòng. Từ đảo Cát Bà: Trở lại Cát Bà cùng cảnh sắc trời mây/ Được lơ đãng nhìn vào quá khứ/ đánh thức dậy bao nỗi niềm xa cũ (Xôn xao Cát Bà). Cuộc đua thuyền trên mảnh đất quê hương: Trong rét ngọt/ trai làng mình trần không manh áo/ đẩy thuyền lên bằng sức vóc/ biển quê mình (Cuộc đua). Ông phải yêu quê hương lắm mới đẩy được “biển quê mình lên như thế”. Yêu thương và hờn giận của Đào Đức Kưu được thể hiện rõ ràng trong từng tứ thơ. Nên có lúc, bạn đọc nhận ra một nét đỏng đảnh, đáng yêu của người thơ này: Nhớ thời biển lắm đam mê/ Thề nguyền son sắt… chẳng nề nắng mưa/ giữ đẹp như xửa xừa xưa/ Nay thì nham nhở như chưa thề nguyền/ Biển giờ chỉ mải làm duyên/ đón đưa kẻ lắm bạc tiền, biển ơi” (Biển ơi).

 

Đặc biệt, trong tập thơ này, Đào Đức Kưu có những câu được viết với tâm trạng “dửng dưng”. Như những câu thơ về tháng ba chẳng hạn: Tháng ba có rét nàng Bân/ Heo may sao cứ bần thần chả sang/ phải vì cách trở đò giang/ Hay vì cái lạnh rẽ ngang nơi nào. Có lúc, thơ lại như  cô gái nhỏ xao xuyến: Nhớ thời lên chín lên mười/ Ngu ngơ vụng dại tin lời buâng quơ/ đa mang… ngỡ hết dại khờ/ Bạc đầu… vẫn thấy ngu ngơ theo mình/ Trách chi trăng sáng sân đình/ Chỉ là mình nặng cái tình/ Thế thôi (Ngu ngơ).

 

Điều gây cảm động với người yêu thơ trong tập thơ này đến từ những lời tâm sự cho con đầy tha thiết: con ơi hãy lắng nghe/ chim trời cao tiếng hót/ sự sống không thiếu được/ ánh sáng của mặt trời/ sông có lúc đầy vơi/ núi ngọn cao ngọn thấp/ sông có nguồn trong đục/ núi có đất núi ngồi/ con người cũng vậy thôi/ cần hướng nơi nguồn cội (Cha và con). Và nữa, những lời nhắn nhủ với người vợ thật dí dỏm: Mới qua vài độ nắng hanh/ Em kêu rát mặt …em hành hạ tôi/ Mới qua chưa hết nửa đồi/ Em kêu mệt đứt cả hơi em nằm (Thấu). Bình dị và sâu sắc trong từng tứ thơ, điều đó giúp thơ của Đào Đức Kưu đi thẳng vào lòng người.

 

Tôi gặp tác giả trò chuyện cùng ông, cảm nhận trong ông song song một kẻ đa tình nhưng lại chung tình. Mâu thuẫn ấy được gửi cả những câu thơ da diết: Yêu mà chả biết tỏ tình/ mượn đôi con chữ dấu mình gửi em/ Mong là em dở ra xem/ có người hàng xóm chong đèn,/ Khổ chưa? Tôi có cảm giác, vì ông nặng chữ  tình nên thơ ông đầy hồi ức ngày xưa: Ước gì trở lại ngày xưa/ ngày xưa nho nhỏ vừa vừa đáng yêu/ ước gì trở lại những chiều/ vàng hanh trên cát biển nhiều màu xanh/ ước gì trở lại ngọt lành/ cho với cay đắng quẩn quanh cõi người/ vì đâu biển mặn hả giời ngàn vạn năm cứ tìm lời…vì đâu (Ước).

 

Ông từng tâm sự, ông say văn chương từ lúc còn thơ bé, bắt đầu làm thơ khi 14 tuổi. Đến giờ, gần cả cuộc đời Đào Đức Kưu dành tình yêu cho thơ. Cũng bởi thế, từng câu thơ của ông đều tràn trề ấm áp và yêu thương.

 

Tác giả Đào Đức Kưu, sinh năm 1943, hiện ở số nhà 46, ngõ 169 Đông Khê, Hải Phòng. Cử nhân sư phạm. Tác phẩm xuất bản: Sóng, Quê mình; Quê mình, sóng. Có thơ in chung trong các tập: Lời trong hoa, Lộc phát, Lục bát. Có nhiều sáng tác đăng trên tạp chí, báo trung ương và địa phương.

 

 

Cù Thị Thương

 

.