Cầm tay tháng mười…
Cập nhật lúc17:40, Thứ Ba, 05/12/2017 (GMT+7)

Tháng mười về ngấp nghé từng ngọn gió đông ùa vào quấn quýt. Mấy dây bầu, dây mướp trên giàn bắt đầu bò ngọn xanh nõn nà trong nắng. Tiếng chim ríu rít sau vườn rót vào khoảng nắng xanh ngời những thanh âm trong vắt. Đưa tay đón giọt sương lấp lánh đang miết từng mắt lá, thấy bình yên đậu xuống vai mình sau bao muôn ngả rối bời.

 

(ảnh minh họa)
(ảnh minh họa)

 

Thong dong trên con đường quen thuộc, nghe cỏ cây dưới chân cũng rạo rực sinh sôi. Đàn vịt xiêm tao tán phía bờ ao, bầy gà con bới đất tìm giun mải miết, con cá đớp nước động những cánh bèo. Đưa mắt nhìn quanh mảnh vườn nhà thân thuộc, hồ như tuổi thơ mình được cất giấu ở khu vườn đâu vừa rời đi.

 

Dừng lại nơi tán cây già nua khảm lên mình từng lớp thời gian. Ký ức ngày xưa trở về ướt đẫm bình yên. Đám trẻ quê cất nhà chòi, múa hát đồng giao ở khu vườn ngày nào giờ xuôi theo cuộc hải hồ tứ xứ. Chỉ còn lại ngổn ngang hoài niệm. Lũ trẻ quê ngày đó rời đi trong một ngày tháng mười đầy gió. Những cái vẫy tay mờ dần rồi trôi vào hun hút. Nơi bến sông, ai đó gởi ánh nhìn theo dòng nước trôi vào miền xa vắng. Dòng sông loang lên những hạt phù sa mưa nắng, vẫn lặng thầm vun vén những mầm xanh.

 

Tháng mười về, bước ra đồng. Cánh cò trắng cõng giấc mơ người nông dân qua tháng ngày tất tưởi. Con bù nhìn lặng thinh nhìn sóng lúa xanh rì chấp chới trong từng đợt gió đông. Bước qua cánh đồng, cúi mình trước những người làm ra hạt lúa. Thương tận cùng đời ba mẹ nhọc nhằn với ngày mùa vương vít. Thương giọt mồ hôi mặn đắng chan cả cánh đồng. Thương bàn chân trần của ba mẹ trong dòng nước lạnh căm căm. Lách mình qua những tháng ngày tất tưởi bằng nuối tiếc bủa vây.

 

Tháng mười về không hẹn trước để giây phút dựa vào trống vắng, chợt nghe nỗi nhớ cựa mình vồn vã yêu thương. Qua ngõ nhà ai, bên hiên nhà, cánh võng êm trôi theo từng nhịp võng đưa đều. Ngỡ như trở về năm tháng ấu thơ với lời ru ấm nồng đặn đầy nhân nghĩa. Đi qua những ngày tháng mười trong veo, lại thấy mình trong ánh mắt đám trẻ quê lấm lem bùn đất. Nụ cười trong vắt, neo vào lòng những khấp khởi tinh khôi. Thèm được bé lại với giấc mộng thần tiên miên viễn. Thèm được ngủ vùi bên ụ rơm thơm lừng khói nắng. Thèm được úp mặt vào sông nghe sóng thủ thỉ bên tai mình...

 

Bước trên triền đê lộng gió, tháng mười tấu lên những nốt nhạc du dương về miền ký ức. Cầm trên tay mình bao kỷ niệm vẹn nguyên. Tháng mười chầm chậm bước qua, ngã vào lòng bao mênh mông nỗi nhớ.

 

Tháng mười lại cầm tay, dắt qua dòng đời. Cho tháng năm qua cứ chực đầy nỗi nhớ, bẽn lẽn một ánh nhìn mãi mãi trôi qua...

 

Nguyễn Chí Ngoan

 

.