Miền ký ức cỏ may
Cập nhật lúc10:53, Thứ Tư, 10/01/2018 (GMT+7)

Quê tôi thuộc vùng chiêm trũng, đất đai trù phú với những cánh đồng lúa, đồng ngô tươi tốt, phủ xanh kín cả một khoảng không rộng lớn. Tháng mười, khi cánh đồng bắt đầu sang vụ đông, heo may chớm ngõ, khắp lối đường ra ruộng cỏ may kén kín cả lối đi. Cứ thế mà lưu luyến người đi.

 

Thuở còn là những đứa trẻ mục đồng, chăn trâu cắt cỏ, chúng tôi thường nghịch ngợm tết những vòng hoa cỏ may đội lên đầu làm vương miện. Hay hái thật nhiều cỏ may buộc thành bó ôm trong lòng. Cảm giác như ôm cả bầu trời thu tím biếc mênh mang. Cả đám con trai, con gái vô tư, hồn nhiên nằm trên đê ngắm đám cỏ may vắt qua bầu trời bàng bạc, gợn như những đám mây xám đang bồng bềnh. Chúng tôi lớn lên như cây cỏ, dù khó khăn nhưng ăm ắp niềm vui. Đồng chiều cứ thế vang tiếng nói cười tinh khôi, hồn nhiên của tuổi thơ.

 

 

Nhớ thật nhớ những chiều ngồi bên hiên, mẹ tỷ mẩn nhặt những bông cỏ may trên gấu áo, gấu quần của con. Mẹ chậm rãi, cười hiền kể sự tích về bông cỏ may kỳ lạ. Loài hoa gắn liền với truyền thuyết về một mối tình trái ngang, trắc trở. Cánh hoa cỏ may sắc nhọn như mũi kim, nhức nhối một niềm đau của tình yêu trong xa cách. Thân cây gầy guộc mỏng manh, mang bóng dáng của người con gái thủy chung, son sắt chờ chồng đến nhan sắc tàn phai, thân thể xác xơ, héo hon. Năm tháng cứ trôi đi, tình yêu nàng dành cho chồng dường như bất tử. Cứ mỗi dịp có khách qua đường, “nàng cỏ may” lại cố gắng níu bám vào ống quần, vạt áo để hỏi thăm tin tức về chồng, để thắp lên hy vọng về một ngày mai đoàn viên.

 

Bao mùa cỏ may là bấy nhiêu mùa tôi cùng mẹ gỡ hoa cỏ may bên hiên. Tôi đếm số tuổi của mẹ bằng những mùa cỏ may thương nhớ. Tuổi mẹ hằn vết thời gian in lên mái tóc lấm tấm hoa râm. Nhiều lần tôi lo lắng trước những đổi thay, khắc nghiệt của thời gian nhưng mẹ vẫn lạc quan dặn tôi rằng mẹ sẽ giống như cây cỏ may, cứng cỏi và vươn lên mạnh mẽ.

 

Tôi gắn một phần ký ức vào trong những bông cỏ may, một quãng đời tuổi thơ không dễ quên. Gắn cả những kỷ niệm vui buồn cùng lũ bạn thời thơ ấu. Bạn bè nắm tay tôi qua những mùa cỏ may rất đẹp. Mẹ dắt tay tôi qua những mùa cỏ may đầy khó khăn. Tôi khôn lớn, trưởng thành với ký ức trong veo, với hành trang quê nhà ăm ắp yêu thương.

 

Nhớ làm sao, miền ký ức cỏ may. Lại mong được về ôm những bông cỏ may tím biếc vào lòng để sống lại một trời nhớ thương thưở ấy!

 

 Cao Văn Quyền

 

.